Tòa án tối cao Hoa Kỳ duy trì lệnh cấm đi lại từ bảy quốc gia đến Mỹ của Tổng Thống Trump

Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã phán quyết ủng hộ các hạn chế đi lại đối với cư dân từ bảy quốc gia, trong đó có năm nước có người dân chủ yếu là người Hồi giáo. Chín thẩm phán của tòa án đã bỏ phiếu 5-4 ủng hộ các hạn chế áp đặt bởi Tổng thống Mỹ Donald Trump, nhắm mục tiêu du khách từ Iran, Libya, Syria, Yemen, Somalia, Venezuela và Bắc Triều Tiên.

Tòa án tối cao Hoa Kỳ duy trì lệnh cấm đi lại từ bảy quốc gia đến Mỹ của Tổng Thống Trump
Tòa án tối cao Hoa Kỳ duy trì lệnh cấm đi lại từ bảy quốc gia đến Mỹ của Tổng Thống Trump

Những hạn chế cấm hầu hết các công dân Iran, Libya, Syria, Yemen và Somalia vào Hoa Kỳ. Nó cũng hạn chế du khách từ Bắc Triều Tiên và một số người Venezuela. Trong một tuyên bố của Tổng thống được ban hành vào tháng 9 năm ngoái, Tổng thống Trump đã viết rằng những hạn chế này dựa trên những lo ngại về an ninh quốc gia, nói rằng các quốc gia được nhắm mục tiêu ” liên quan đến khả năng chia sẻ thông tin và khả năng chia sẻ thông tin, giao thức và thực hành của họ”.

“Trong một số trường hợp, các nước này cũng có một sự hiện diện khủng bố đáng kể trong lãnh thổ của họ”, ông nói thêm. Tuy nhiên, những người chỉ trích lệnh cấm này đã chỉ ra lời kêu gọi của Trump về việc ‘hoàn toàn không muốn’ những người Hồi giáo vào Hoa Kỳ khác với khi ông vận động cho chức tổng thống như bằng chứng cho thấy lệnh cấm bắt nguồn từ phân biệt đối xử tôn giáo nhiều hơn những lo ngại về an ninh quốc gia.

Hai nỗ lực trước đây của chính quyền Trump để giới thiệu các hạn chế đã bị chặn bởi các tòa án thấp hơn, nơi họ bị thách thức trên cơ sở sửa đổi đầu tiên của Hiến pháp Hoa Kỳ đã cấm chính phủ ưu tiên tôn giáo này sang tôn giáo khác. Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã duy trì các hạn chế trong Tuyên bố Tổng thống vào tháng 9 năm ngoái.

Trong phán quyết hôm thứ ba, đa số cho biết các bình luận trước đây của tổng thống không làm suy yếu quyền hành pháp và trách nhiệm của ông đối với việc nhập cư. “Chúng ta phải xem xét không chỉ các tuyên bố của một vị Tổng thống cụ thể, mà còn là thẩm quyền của Tổng thống,” Chánh án John G. Roberts, Jr.

Đa số thấy rằng các hạn chế là trung lập khi được xem xét ngoài các tuyên bố của Trump, và hợp pháp về mặt an ninh quốc gia. “Việc đình chỉ nhập cảnh là một hành động tốt trong quyền hành pháp và có thể đã được thực hiện bởi bất kỳ tổng thống khác – câu hỏi duy nhất là đánh giá các hành động của tổng thống đặc biệt này trong việc ban hành một Tuyên bố hợp lệ khác”, Roberts viết.

Đa số ý kiến, được ủng hộ bởi các Thẩm phán Anthony Kennedy, Clarence Thomas, Samuel Alito Jr. và Neil Gorsuch, Ngược lại số phiếu phản đối đến từ những người đến từ những nước trên. Theo Sonia Sotomayo “Bất kì ai cũng dễ dàng nhận ra rằng tuyên bố nhằm mục đích thúc đẩy việc phân biệt đối với người Hồi giáo” cô viết. “Phần lớn nắm giữ bằng cách bỏ qua các sự kiện, hiểu sai tiền lệ pháp lý của chúng tôi, và nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau khổ và chịu sự công bố gây ra vô số gia đình và cá nhân, nhiều người trong số đó là công dân Hoa Kỳ.”

Chính quyền của Tổng thống Trump đã báo trước quyết định của tòa án trong một tuyên bố, gọi đó là một “chiến thắng to lớn cho người dân Mỹ và Hiến pháp.” “Tuyên bố này cũng là một thời điểm xác minh sâu sắc sau nhiều tháng bình luận cuồng nhiệt từ các phương tiện truyền thông và các chính trị gia dân chủ từ chối làm những gì nó cần để bảo đảm biên giới và đất nước của chúng tôi”, tuyên bố nói thêm.

Quyết định của Tòa án tối cao này được đưa ra sau một tuần khi Tổng thống Trump buộc phải rút lui khỏi chính sách ‘không khoan nhượng’ của mình, tách trẻ em của những người nhập cư khỏi cha mẹ của chúng khi gia đình vượt biên bất hợp pháp vào Hoa Kỳ từ Mexico.

*****
*****

Nếu không có quyền lực và tiền bạc, người Mỹ vẫn sống tôn nghiêm

Thế nào gọi là tôn nghiêm? Người có quyền không lạm dụng quyền lực để điều khiển người khác, kẻ không có quyền thì có khả năng bảo vệ quyền lợi của mình, nói một cách đơn giản, tôn nghiêm là quyền lợi của mỗi cá nhân được tôn trọng.

Bài viết của một người Hoa dưới đây cho thấy “Sự tôn nghiêm kiểu Mỹ”, từ chính những điều mà bản thân tác giả từng trải qua: Tôn nghiêm không phải là khi mặt đỏ tía tai gào thét khản cổ mà là khi tự tin, bình tĩnh, hòa nhã.

(Ảnh minh họa/Pixabay)
(Ảnh minh họa/Pixabay)

Để sống có tôn nghiêm
Tôi có một người bạn đại học sau 5 năm tốt nghiệp đã trở thành chủ tịch huyện của một huyện nhỏ có dân số khoảng 100.000 người khi chỉ mới 28 tuổi, rồi sau đó trở thành trưởng ban tuyên truyền của quận, có xe và tài xế riêng. Anh ấy có tham vọng chính trị rất lớn, ở trong quan trường, anh này như thể cá gặp nước vậy.

Có một lần về nước tôi đến thăm anh ấy, câu hỏi đầu tiên anh hỏi tôi là: “Vì sao cậu không về nước? Trung Quốc hẳn là có nhiều vị trí và cơ hội phù hợp với chuyên ngành của cậu hơn đấy”. Tôi không hề do dự nói: “Vì để sống một cách có tôn nghiêm.”

Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt không thể hiểu nổi. Nhưng cũng không tiếp tục hỏi thêm mà dặn tài xế luôn túc trực đợi lệnh lái xe đưa tôi đến nơi anh ấy làm việc để tham quan và còn đùa rằng: “Tôi không lái xe lâu rồi, nhưng hôm nay, tôi sẽ làm tài xế của cậu”. Ý của anh ấy là hôm nay tôi là khách quý của anh ấy, nhưng cũng khiến tôi ý thức được rằng hôm nay anh ấy đang “hạ mình”. Trong mắt anh ấy thì tài xế là tôi tớ cấp thấp.

Chúng tôi đi đến đâu cũng được rất nhiều người rào trước đón sau, tâng bốc, ngay cả đi ăn cũng được ông chủ đích thân ân cần niềm nở đón tiếp, đây điều mà tôi chưa từng trải qua ở Mỹ.

Sau bữa cơm, anh ấy lại nhắc chuyện cũ, nói rằng tôi mà ở Trung Quốc thì chắc chắn sẽ còn hơn cả anh ấy, tại sao lại nghĩ rằng đây là sống không có tôn nghiêm chứ? Tôi không trả lời mà hỏi rằng nếu ngày nào đó anh ấy trở thành người bình thường, thì liệu có còn được đãi ngộ như thế này không?

Anh ấy nói mình chưa từng nghĩ đến việc sẽ trở thành người bình thường, nhưng nếu có thì có lẽ sẽ không còn được đón tiếp như thế này nữa. Vậy thì đúng rồi. Thật ra ở Trung Quốc, chẳng cần trở thành một người bình thường để cảm nhận sự khác biệt về tôn nghiêm đâu, chỉ cần thay đổi góc nhìn, liệu bạn có thể tôn trọng tài xế của mình như với cấp trên hay không? Chẳng qua là họ làm những nghề nghiệp khác nhau mà thôi.

Anh bạn của tôi thành thật thừa nhận là không thể và đột nhiên hiểu ra ý của tôi rồi cảm thán nói, dù ở đây mình có vẻ ghê gớm, nhưng nếu lên tỉnh, thành phố hoặc Bắc Kinh, chắc chắn cũng chỉ là một chức vụ rất nhỏ, thậm chí còn bị người ta xem là “chó hoang” nữa kìa. Đúng thế, ở Trung Quốc, một người nào đó có được tôn trọng hay không hoặc được tôn trọng đến mức nào quyết định bởi thân phận xã hội mà bạn khoác trên người là lớn hay nhỏ hoặc tiền của bạn nhiều hay ít.

Ở Mỹ, tôi là một người dân bình thường điển hình, dù nói tiếng Anh không được lưu loát hoặc pha tiếng địa phương và có một khuôn mặt lạ, nhưng mỗi khi đi đến đâu tôi cũng rất ít khi cảm thấy mình không được tôn trọng, nếu có thì cũng chỉ do những người Trung Quốc mới di cư đến. Dù là ở nơi học tập, làm việc hay mua sắm, dù mặc quần áo hàng hiệu hay rách rưới, những gì mà cá nhân tôi trải nghiệm là không còn bị người ta không khai soi mói.

Nhưng ở Trung Quốc thì tôi lại cảm thấy không được tôn trọng và bị kỳ thị vì mặc quần áo không được cao cấp cho lắm, hay bởi vì giọng nói không được chuẩn hoặc xuất sắc, cũng có thể là do ngoại hình không giàu có, không cao quý… Tôi cũng nói với anh bạn của mình rằng mỗi ngày tôi đều rất tự hào khi làm tài xế cho bản thân và gia đình, đôi khi tôi cũng sẽ làm tài xế chở đồng nghiệp và bạn bè. Khi ra ngoài ăn cơm trưa, cấp trên của tôi hoặc cấp trên của cấp trên cũng có lúc sẽ làm tài xế chở chúng tôi đi.

(Ảnh: americanwebdream.com)
(Ảnh: americanwebdream.com)

Tôn trọng người khác là giá trị cơ bản của phương Tây
Thị trưởng thành phố nơi tôi sống ở Mỹ, hay thậm chí là đa số các Nghị viên Quốc hội, Bộ trưởng hoặc Thống đốc đều tự mình lái xe đi làm. Dù có tài xế riêng, họ cũng sẽ cư xử rất lịch sự, một là việc tôn trọng người khác là giá trị cơ bản của phương Tây, hai là tài xế cũng chiếm một phiếu bầu cho những người này.

Trong xã hội này, trên là Tổng thống, dưới là những người lao động tay chân như khuân vác, dọn dẹp, họ đều là những người phục vụ cho mọi người một cách trực tiếp hoặc gián tiếp. Bởi vì sự phân công xã hội bất đồng đẳng với cơ hội, đồng thời vì một số yếu tố khác tạo nên sự khác biệt cao thấp giữa các ngành nghề, điều này được thể hiện qua việc thanh toán bằng tiền bạc và địa vị, nhưng sự tôn nghiêm của các nghề nghiệp và của cá nhân hoàn toàn không có sự khác biệt.

Sự tôn nghiêm của cá nhân vẫn tồn tại trong một xã hội bình thường, đã là con người thì cần phải được tôn trọng.

Nhưng ở Trung Quốc, muốn có được sự tôn nghiêm thì phải thông qua việc trao đổi vật chất bên ngoài, ví dụ như dùng tiền, quyền thế hoặc địa vị xã hội… Đây là bởi vì đa số mọi người phải đạp lên người khác để leo lên, leo đến một đẳng cấp nào đó rồi sẽ hưởng thụ khi dẫm đạp lên cấp thấp hơn cũng như đục khoét sự tôn nghiêm của người khác.

Vốn dĩ nghèo không nhất thiết phải là cấp thấp, cấp thấp cũng không phải là không có tôn nghiêm, giàu có quyền thế cũng không đồng nghĩa với có tôn nghiêm.

Trên thế gian này có rất nhiều người sống nghèo khổ nhưng có tôn nghiêm. Còn ở Trung Quốc ngày nay, nghèo khổ lại trở thành “không có tôn nghiêm”.

“Nịnh trên nạt dưới”, “quan xem thường người dân”, tôn trọng người giàu coi thường người nghèo”… là sự tôn nghiêm theo kiểu Trung Quốc. Người Trung Quốc ngày nay nếu bỏ đi lớp vỏ bọc quyền thế và tiền bạc thì liệu còn lại gì?

Leave A Reply